Phương Thanh Vũ ngoái đầu nhìn hòn đảo nhỏ đã khuất xa phía sau, không kìm được bèn hỏi: "Văn Viễn, người đó là ai vậy? Sao huynh quen biết được thế?"
Nghe vậy, hai tu sĩ Trúc Cơ còn lại cũng tò mò vểnh tai lên nghe.
Tiêu Văn Viễn cười hắc hắc: "Đó là hảo hữu trước kia của ta, ai ngờ thoắt cái đã trở thành Kim Đan chân nhân, quả thật là thế sự khó lường!"
Nghe vậy, hai mắt Phương Thanh Vũ sáng rực lên: "Vậy... huynh có thể mời vị ấy tới Bách Thú môn làm khách được không?"




